Xuôi dòng Cổ Chiên, Chuyến xe nhân ái trở lại xã Thanh Bình, huyện Vũng Liêm – xã cù lao quanh năm trái ngọt. Cuộc sống của người dân nghèo nơi đây vẫn còn lắm những cơ cực, cứ quẩn quanh với công việc làm thuê, làm mướn mà ước mơ về một mái nhà lành lặn vẫn mãi chưa thành hiện thực.

Chuyến hành trình dừng chân tại ấp Tân Bình để lắng nghe câu chuyện đời của chị Trần Thị Lần – người phụ nữ đơn thân nuôi con suốt 10 năm trời với bao buồn tủi, đắng cay. Căn nhà xác xơ qua bao mùa mưa gió nhưng lại là chốn bình yên của 3 mẹ con khi mỗi buổi chiều quây quần bên mâm cơm đạm bạc. 10 năm, chị còng lưng cuốc đất, hái trái cây thuê từ ngày này qua ngày khác để nuôi 2 con. Bao giọt mồ hôi đã thấm ướt đôi vai và những lần mệt mỏi do căn bệnh suy tim hành hạ cũng không ngăn chị cặm cụi nắng mưa, làm lụng và chở che cho hai con được cắp sách đến trường.

Kim Phương – con gái thứ hai của chị Lần năm nay học lớp 4 nhưng đã biết phụ mẹ làm việc nhà và đi hái trái cây thuê vào những dịp nghỉ hè. Dù chịu nhiều thiệt thòi khi sớm thiếu vắng tình cha nhưng tình yêu thương của mẹ là động lực để Phương cố gắng chăm ngoan, học giỏi. Trên bước đường mưu sinh gian khó, ước mơ vế một mái nhà để có nơi che chắn đàng hoàng vẫn là nỗi khát khao cháy bỏng của 3 mẹ con chị.

Cháu Kim Phương phụ giúp mẹ làm việc nhà

Có tìm đến với những hộ nghèo không đất sản xuất, quanh năm chỉ biết làm thuê, làm mướn, chúng tôi mới hiểu hết những khó khăn, chật vật trong cuộc sống của bà con. Một mái nhà đầm ấm tưởng chừng rất đổi giản đơn nhưng với chị Nguyễn Thị Hồng Thủy, ngụ tại ấp Tân Lưu, đó vẫn là một ước mơ vẫn còn xa lắm khi 7 năm qua, căn bệnh ung thư máu của cháu Kim Ngân  – con gái duy nhất của anh chị đã làm kinh tế gia đình ngày thêm khánh kiệt. Ngày con ngã bệnh, chị Thủy như ngã quỵ nhưng tình thương con đã khiến chị vượt lên nổi đau. Không quản nắng mưa, chị đi cắt cỏ mướn, se lát để kiếm tiền vô máu cho đứa con bé bỏng. Niềm hạnh phúc của chị giờ đây là được mỗi ngày nhìn thấy con cười tươi và cất tiếng gọi mẹ. Thế nhưng, từ ngày số lần vô máu của cháu Kim Ngân ngày một nhiều thêm, anh Liêm – chồng chị Thủy – chỉ biết quần quật trên cánh đồng lát, hết vụ, anh lại đi vác thức ăn thuê cho chủ ao cá. Căn nhà nhỏ bé của gia đình giờ đây cũng xiêu vẹo, ngả nghiêng theo từng cơn gió đi qua.

Gia đình anh Liêm – chị Thủy

Thế mới thấy, hạnh phúc với những mảnh đời nghèo chỉ có thế – một mái gia đình đầm ấm, đủ đầy và một mái nhà chắc chắn che nắng, che mưa. Bấy nhiêu đó cũng đủ để họ yên lòng để vững bước trên bước đường mưu sinh thử thách và chỉ cần một sự sẽ chia thôi cũng thổi bùng lên niềm tin, hy vọng trong lòng họ. 

Năm nay đã bước qua cái tuổi 50 nhưng anh Nguyễn Hữu My vẫn chưa dám nghĩ đến một mái nhà ấm cho riêng mình. Khuyết tật 2 chân từ thưở nhỏ, tuổi thơ anh là những ngày cơ cực cố gắng bằng tất cả sức mình đi làm thuê, làm mướn đề phụ giúp gia đình. Ngày cha mất, anh em mỗi người một nơi tha phương kiếm sống, chỉ còn anh ở lại sớm hôm phụng dưỡng mẹ già. Rồi ngày mẹ qua đời, một mình anh còn lại trong căn nhà lá trống vắng, rách tươm cất nhờ trên đất xã với nỗi lo khôn nguôi về chặng đường phía trước còn lắm chông chênh. Cuộc sống khó nghèo đã làm sức khỏe anh giờ đây suy yếu. Căn bệnh đau khớp và nhiều căn bệnh khác đã khiến anh đau nhức từng đêm. Căn nhà giờ đây không còn đủ vững để anh tìm được chút bình yên trong tháng ngày quạnh quẽ.

Anh Hữu My

Mời quý vị và các bạn xem Video clip chương trình Chuyến xe nhân ái – Kỳ 52: Xã Thanh Bình, huyện Vũng Liêm

Nguyễn Tuyết

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *